Một Chiều Hồ Gươm Lơ Silk: Gương nước và tấm lụa

Tiếp nối câu chuyện “A Love for Life”, DNNLY cùng @losilkvietnam dừng chân bên Hồ Gươm. Trong không gian phẳng lặng, mặt nước phản chiếu không chỉ bầu trời mà cả ánh nhìn của những người ghé lại. Người ta nhận ra xúc cảm mình cũng đang rung lên theo từng gợn sáng. Chỉ một làn gợn nhẹ cũng đủ khiến ta nhận ra: tĩnh lặng chưa bao giờ là bất động. Những dao động vẫn hiện hữu, nhưng liệu bạn có sẵn sàng để thấy nó?

 

 

Hồ Gươm, với tên gọi ban đầu là Lục Thủy, đã chứng kiến bao thăng trầm của kinh thành Thăng Long. Nơi đây không chỉ là thắng cảnh hữu tình mà còn là chứng nhân của những chiến công hiển hách, gắn liền với truyền thuyết vua Lê Lợi trả gươm báu cho Rùa Vàng.

 

 

Khi ánh sáng đi qua, cô ngồi gần mép nước, nhìn những sợi sáng mảnh như chỉ trôi lững lờ trên mặt hồ Gươm. Nếu ta nhìn một vật quá lâu, tự hỏi ta có phải sẽ trở thành giống nó không? Tâm thức dường như tan vào trong nước, lênh đênh như hòa làm một với sóng, và cũng là lúc những câu chuyện cổ tích, huyền thoại từ sâu thẳm lòng hồ trỗi dậy.

 

 

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian hình như quên mất mình đang trôi.  

 

Ánh sáng chiều gắt quá. Cô nhìn tấm lụa trên người khẽ rung. Không có gì đặc biệt – chỉ một chuyển động rất nhỏ, đến mức nếu chớp mắt, ta có thể bỏ lỡ. Nhưng ta nhìn nó mà không kìm được cảm giác yêu. Một thứ tình cảm đến từ bản năng, không cần lý do, chẳng cần tên gọi.

 

 

Một người đạp xích lô đi ngang qua. Những vòng bánh xe nối tiếp nhau, chậm rãi và đều đặn, như chuỗi nguyên tử trong cơ thể đang âm thầm chuyển động. Không có gì bất động..

Chúng ta tìm đến những rung động như tìm đến một tín hiệu sống – một nhịp đập của thế giới gửi lại cho ta. Ta lắng nghe những gợn xao nhỏ để biết mình còn tồn tại. Khi tim không còn lay, nghĩa là ký ức, ánh sáng, và cả tình yêu cũng đã rời đi.

 

 

Giữa rừng bê tông cứng và phẳng như mặt dao, nước vẫn run, lụa vẫn thở. Chúng là mạch đập của thế giới, là sự sống dám mềm đi để tồn tại. Cái mềm không yếu, nó chỉ biết cách chảy và chắc vì thế mới có thể chạm sâu nhất vào da người.





CREDIT

ẢNH: CHIRON DUONG (@chironduong)

PHỎNG VẤN: LƠ SILK (@losilkvietnam)

QUẢN LÝ DỰ ÁN: HẢI MÂN (@carl.thewatermelon)

NGƯỜI MẪU: THANH BÌNH (@thanh.pinh)

VIẾT BÀI: VIỆT THẮNG (@vthanjj)

DÀN TRANG: THIEN TAI (@thientai_)

 

 





 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 

 

Khi ánh sáng đi qua, cô ngồi gần mép nước, nhìn những sợi sáng mảnh như chỉ trôi lững lờ trên mặt hồ Gươm. Nếu ta nhìn một vật quá lâu, tự hỏi ta có phải sẽ trở thành giống nó không? Tâm thức dường như tan vào trong nước, lênh đênh như hòa làm một với sóng, và cũng là lúc những câu chuyện cổ tích, huyền thoại từ sâu thẳm lòng hồ trỗi dậy.

 

Other Articles

Soul, Scene and Sentiments
Yêu Nghệ Thuật

Interdisciplinary Creation #3: Soul, Scene and Sentiments

Our interdisciplinary journey continues … A looky-loo is not without an anticipation; A soul is…

Chưa phân loại

Interdisciplinary Postcard #3:
Stories Onto the Canvas of the Body

The human body is a living canvas, where each drop of ink is a chapter…

2025

Interdisciplinary Postcard #1:
Beneath the Moon’s Radiance,
Gleams the Looking Glass

In the realm of emotions, true beginnings do not emerge from perfection, but from the…